Chuyện này mà không kể thì phí: Bà khách “thần thánh” đòi nail art hình… chả biết gì!
Bạn ơi, nghề nail mà không có drama thì chắc chỉ có trên phim Hàn. Nhưng mà drama thật, đời thường, nó mới ác liệt. Hôm nay tôi kể cho bạn nghe một chuyện, mà nghĩ lại tôi vẫn còn muốn cười ra nước mắt. Bảo đảm bạn sẽ không tin nổi, nhưng mà có thật 100% nhé.
Hồi đó tôi mới ra nghề, làm ở một tiệm nail nhỏ trên đường Bankstown. Một buổi sáng thứ Bảy, nắng đẹp, tôi đang hí hoáy làm móng cho một chị quen thì thấy ngoài cửa có một bà khách bước vào. Bà ấy mặc váy hoa rực rỡ, đeo kính râm to bản, tay xách cái túi Louis – mà nhìn kỹ thì chắc là hàng fake, nhưng dáng vẻ thì rất “ngầu”. Bà nhìn lướt qua tiệm, rồi tiến thẳng đến chỗ tôi, chỉ tay vào hình nail art trong tủ kính và bảo: “Làm cho chị y chang cái này. Nhưng mà… sáng tạo hơn một tí.”
Tôi ngớ người. Sáng tạo hơn cái hình mẫu? Ủa, vậy là làm sao? Nhưng nghề nail là chiều lòng khách, tôi gật đầu tươi rói: “Dạ, chị muốn sáng tạo kiểu gì ạ?” Bà ấy bảo: “Chị muốn trên móng có hình… cái gì đó mà ai nhìn vào cũng phải thốt lên ‘wow, đẹp quá, nhưng không biết là cái gì’. Hiểu không?”
Tôi hiểu chết liền. Nhưng mà thôi, nghĩ chắc bà ấy thích màu sắc, hoa lá cách điệu. Tôi bắt đầu vẽ. Mất gần 2 tiếng, tôi tỉ mẩn tô từng chi tiết. Màu hồng pastel, xanh mint, chấm bi, vân sóng, trông khá nghệ thuật. Tôi tự hào đưa ra cho bà ấy xem. Bà nhìn một hồi, mặt biểu cảm khó tả, rồi thở dài: “Cháu ơi, cái này đẹp thật, nhưng không đúng ý chị. Chị muốn nó phải… kỳ lạ hơn. Ví dụ như vẽ con mèo đang cưỡi xe đạp, mà xe đạp lại đi trên mặt trăng ấy.”
Tôi tưởng bà đùa. Nhưng bà nhìn thẳng vào mắt tôi, rất nghiêm túc. Thế là tôi đành tẩy hết, vẽ lại. Lần này tôi vẽ một con mèo mập đội nón bay trên nền sao, dưới chân có một chiếc xe đạp mini. Nhìn nó ngộ nghĩnh kiểu như tranh của Picasso pha với Doraemon. Tôi nghĩ lần này chắc ổn. Bà ấy liếc qua, mặt tối sầm: “Không, không, không. Chị bảo mèo cưỡi xe đạp, đây là mèo bay, không phải cưỡi. Cưỡi là phải đạp xe, hiểu không? Và mặt trăng đâu?”
Tôi suýt khóc. Lúc đó tiệm đông khách, tiếng máy mài vù vù, mấy chị em thợ nhìn tôi với ánh mắt thương hại. Tôi hít một hơi, cố giữ bình tĩnh. Bỗng nhiên tôi nhớ ra một mẹo: nếu khách khó quá, mình phải dùng… chiêu mới chơi được. Tôi mở điện thoại, gõ lên Amazon tìm một bộ sticker nail art hình động vật hài hước – nhưng lúc đó tôi chỉ làm màu thôi. Thực ra tôi đã âm thầm đặt mua bộ sticker đó từ tuần trước, chưa kịp dùng. Tôi liền lấy ra, chọn một cái sticker con chó đội mũ bay trên mặt trăng, dán lên móng tay bà ấy, rồi phủ thêm lớp sơn trong. Trông… cũng được đấy chứ?
Bà ấy nhìn chằm chằm, rồi bất ngờ cười ha hả: “Đúng rồi! Chính cái này! Cháu giỏi quá!” Tôi thở phào. Bà trả tiền, còn boa thêm 20 đô. Khi bà ra về, tôi mới tá hỏa: ủa, con sticker đó là con chó, không phải mèo. Mà thôi, kệ, miễn khách vui.
Bài học ở đây là gì bạn ơi? Đôi khi khách hàng không biết họ muốn gì, nhưng họ biết họ không muốn cái bạn làm. Nghề nail không chỉ là vẽ, mà còn là tâm lý, nhẫn nại, và một chút… liều. Còn bạn, nếu có khách như vậy, đừng quên thủ sẵn một ít sticker “cứu nguy”. Tôi giờ luôn có sẵn trong túi một bộ sticker nail art hình thú vui nhộn, thỉnh thoảng dán vào là khách hài lòng ngay. Mà nếu bạn tò mò bộ sticker đó, tôi để link dưới đây, bạn có thể xem thử, biết đâu lại có ích cho tiệm của bạn.
Thế mới nói, drama tiệm nail có muôn hình vạn trạng. Có khách đòi móng màu hồng đỏ nhưng không được hồng quá, cũng không được đỏ quá, phải “hồng pha chút đỏ nhưng đỏ hơi giống hồng”. Có khách còn yêu cầu vẽ chân dung người yêu lên móng tay, mà người yêu là chó. Đúng, chó thật. Nhưng mà thôi, chuyện đó để hôm khác kể tiếp.
Còn giờ thì bạn đã có thêm một câu chuyện để cười rồi nhé. Nhớ rằng, nghề nào cũng có cái khổ riêng, nhưng biến drama thành niềm vui thì mới sống lâu với nghề. Chúc bạn một ngày làm nail ít drama, nhiều tiền boa! 😊