Chuyện này mà không kể thì phí: Cô khách “đòi nail kim cương” mà cuối cùng thành… chị đại hội đồng
Bạn ơi, hôm nay tui phải kể cho bạn nghe cái drama ở tiệm nail tuần rồi. Chuyện này mà không kể thì phí, thiệt đó. Mà nhớ chắc luôn, từ lúc tui làm nghề nail tới giờ chưa có cái nào “ngon” như vầy.
Chuyện là chiều thứ Bảy, tiệm đang đông nghẹt, tự nhiên một cô em bước vô. Gu thời trang “chất lừ”: kính râm to đùng, túi xách hàng hiệu, móng tay sơn đỏ chót nhưng đã tróc lở lòi cả lớp keo. Cô ả nhìn quanh một hồi, rồi nói giọng “sao cũng được”: “Chị làm cho em bộ nail kim cương đi, em đi tiệc tối nay.”
Tui cười thầm. Kim cương? Ở tiệm nail bình dân mà đòi kim cương? Nhưng mà tui là dân chuyên nghiệp, làm gì có chuyện từ chối khách. Tui bảo: “Dạ, tụi em có nhiều loại đá, hột, phụ kiện lấp lánh, em chọn đi rồi chị gắn lên. Giá cũng mềm à.”
Nghe tới giá là cô nàng nhăn mặt: “Chị ơi, em muốn kim cương thiệt cơ, chứ đá giả nhìn thấy ghê.”
Tui tưởng đùa, hỏi lại: “Kim cương thiệt hả em? Hay là Swarovski?”
Cô nàng gật đầu, móc trong túi ra một cái hộp nhung nhỏ xíu. Mở ra, một viên đá lấp lánh cỡ bằng nửa hạt gạo. Nhìn sơ qua tui biết liền – hàng xịn thứ thiệt. Màu trong vắt, mặt cắt tinh xảo. Tui hỏi: “Em… tính đem kim cương thiệt lên móng tay á?”
Khách gật đầu cái rụp. Cả tiệm im phăng phắc. Mấy chị em thợ đứng hình. Tui lúc đó chỉ biết thở dài. Rồi… ok fine, khách muốn gì tui làm nấy. Nhưng mà tui có điều kiện: ký giấy miễn trách nhiệm, vì nếu viên đá rớt mất thì tiệm không chịu. Cô nàng đồng ý liền.
Quá trình làm móng hệt như đang phẫu thuật kim cương. Tui tỉ mỉ gắn viên đá lên móng cái, lấy gel trong phủ lên, chiên đèn các kiểu. Xong xuôi, nhìn cũng đẹp phết – cô nàng mê tít.
Trả tiền xong, cô ả đứng dậy định đi. Tự nhiên tay vịn vào bàn, một cái *rắc* nhẹ. Viên kim cương… biến mất. Rơi đâu mất. Cô khách hét lên, lục tung cả tiệm. Tui cũng hốt hoảng tìm, mà cái đá nhỏ xíu, sàn gạch hoa văn rối mù, tìm hoài không thấy.
Cô nàng khóc huhu, bảo viên đó là quà của mẹ để lại, trị giá cả chục triệu đồng. Tui lúc đó muốn té xỉu. Nhưng mà may mắn, một chị em thợ khác nhặt được dưới gầm ghế. Cả tiệm thở phào.
Tưởng drama kết thúc? Chưa đâu. Cô khách sau khi lấy lại đá, bỗng dưng… cười khà khà: “Cảm ơn mấy chị, em là tester của hãng mỹ phẩm, đi thử nghiệm thái độ phục vụ của các tiệm nail đó.”
Bảnh? Thiệt sự? Tui với mấy chị em đơ như tượng. Hóa ra suốt buổi chiều nay bị quay lén. Mà cô ả còn khen tụi tui xử lý tốt, rồi mời về cộng tác làm đối tác cho hãng.
Kết quả là cô nàng đó giờ thành khách ruột, còn tặng tui một bộ đèn gel mini để làm móng tại nhà. Nói mới nhớ, bạn nào muốn tự làm nail ở nhà thì mình recommend cái đèn gel này, dùng ngon lắm, mình mới tậu trên Amazon AU: bấm vô đây coi thử nha.
Bài học rút ra: đừng bao giờ đánh giá khách qua vẻ ngoài. Có người vô tiệm chỉ muốn test lòng người. Với lại, lúc nào cũng chuẩn bị tinh thần “có sao thì xử vậy”, chứ chạy trời không khỏi drama.
Chuyện kể tới đây thôi. Nếu bạn có chiêu drama nào ở tiệm mình, đừng quên kể lại cho tui nghe nha! Cảm ơn bạn đã đọc. Hẹn gặp lại ở bài viết sau!
– Một chủ tiệm nail mê kể chuyện –