Làm nail lâu năm, có chuyện này mới thấm: Khi khách hàng trở thành người bạn thân
Bạn ạ, làm nail cũng lâu rồi, tưởng đã quen với đủ kiểu tay chân, đủ tính cách khách. Nhưng có chuyện này, phải trải qua rồi mới thấm. Không phải chuyện kỹ thuật cao siêu, mà là cái duyên giữa người làm nghề với khách hàng. Nó giống như một mối quan hệ mà bạn chẳng bao giờ đoán trước được kết cục.
Hồi mới ra nghề, tôi chỉ nghĩ đơn giản: khách vào, làm xong, khách ra. Tiền trao cháo múc, chẳng có gì hơn. Nhưng càng làm lâu, tôi nhận ra cái nghề này có sức hút lạ lùng. Có những cô khách lần đầu bước vào, nhìn mặt xa lạ, tay chân vụng về, vậy mà sau vài lần gặp lại đã thành quen, thành thân. Có người còn kể cho tôi nghe chuyện gia đình, chuyện tình cảm, thậm chí khóc ngay trên bàn nail.
Một lần, có một bạn trẻ đến tiệm, tay móng cắt sát quá, da tay nứt nẻ vì lạnh. Tôi hỏi: “Làm việc gì mà tay khô thế?” – Bạn ấy cười buồn: “Em làm bếp, tay ngâm nước suốt, tối về còn rửa bát, chăm con nhỏ.” Tự nhiên thấy thương. Tôi lấy chai kem dưỡng trong tủ ra, thoa thử lên tay bạn ấy rồi kể: “Hồi xưa chị cũng vậy, sau này mới biết phải chăm sóc tay mới làm nail đẹp được.” Vậy là từ đó, mỗi lần bạn ấy đến, tôi đều nhắc nhở chuyện dưỡng tay. Dần dà, hai chị em thành bạn, thi thoảng còn rủ nhau đi cà phê.
Chuyện không dừng lại ở đó. Nhiều khách hàng sau khi biết tôi hay tìm mua đồ nghề trên Amazon, họ nhờ tôi tư vấn. Có người muốn mua bộ dũa móng tốt, người thì hỏi loại sơn gel nào bền mà không hại móng. Tôi thường chỉ họ lên Amazon AU tìm, vì hàng ở đó đa dạng mà lại có giá tốt, ship về Việt Nam cũng nhanh. Gần đây tôi hay dùng dũa móng thủy tinh cao cấp – mua bên đó thấy chất lượng hơn hẳn mấy cái dũa thường. Dùng êm tay, không làm xước da, lại bền lâu. Nếu bạn có ý định nâng cấp đồ nghề, thử search “nail file glass” trên Amazon AU xem, đảm bảo không thất vọng.
Quay lại câu chuyện chính. Điều làm tôi thấm nhất là cái sự chân thành từ nghề này. Nghề nail không chỉ là tô vẽ móng tay, mà còn là nơi lắng nghe, chia sẻ. Có những khách hàng chỉ đến để được vuốt ve bàn tay đúng kiểu, được nói chuyện thoải mái. Tôi nhớ có bà cụ ngoài 70 tuổi, mỗi tháng đều đặn đến làm móng. Tay bà run run, móng dày, khó cắt. Nhưng bà thích ngồi nói chuyện ngày xưa, kể chuyện con cháu. Tôi làm từ tốn, vừa làm vừa nghe. Có hôm xong việc, bà nắm tay tôi: “Cô ơi, cảm ơn cô. Ở nhà chẳng ai nghe mình nói.” Lúc đó tôi chỉ biết cười, mà trong lòng xốn xang.
Rồi có những bạn trẻ mới sang Úc, chưa quen cuộc sống, ngồi trên ghế nail tâm sự: “Em không biết có theo được nghề này không, mệt quá.” Tôi lại khuyên: “Cố lên, ai cũng từng vậy. Quan trọng là mình thương nghề, thương khách.” Thế là bạn ấy có thêm động lực. Nhìn các bạn ấy sau này trở thành thợ giỏi, tôi mừng như người nhà.
Nghề nail dạy tôi nhiều thứ. Dạy tôi kiên nhẫn – có những móng khách dễ vỡ, dễ chảy, phải làm đi làm lại mấy lần. Dạy tôi cách cười dù trong lòng bực bội – vì khách đôi khi không hài lòng vì chuyện ngoài ý muốn. Dạy tôi biết ơn – mỗi đồng tiền kiếm được từ bàn tay này đều là mồ hôi, nước mắt.
Bạn thấy không, cái nghề tưởng khô khan mà lại lắm chuyện để kể. Có lúc tôi tự hỏi: Nếu không làm nail, cuộc đời mình sẽ ra sao? Chắc là thiếu đi những câu chuyện, những giọt nước mắt, những nụ cười từ những bàn tay lạ mà hóa quen. Vậy nên, nếu bạn đang làm nail, hãy yêu lấy cái ghế mình ngồi. Khách hàng không chỉ là người trả tiền, họ có thể là người bạn, người thân, người thầy của bạn trong cuộc sống.
Và nếu bạn là khách hàng đang đọc bài này, xin hãy hiểu cho những người thợ nail. Chúng tôi không chỉ làm đẹp cho bạn, chúng tôi còn gởi vào đó cả tấm lòng. Một chút thời gian, một chút kiên nhẫn, và rất nhiều yêu thương.
Còn tôi, sau hơn mười năm trong nghề, ngồi viết mấy dòng này, thấy lòng nhẹ tênh. Cám ơn những bàn tay đã trao cho tôi niềm tin và cơ hội để được là chính mình. Và bạn ạ, nếu có dịp, hãy thử một lần ghé tiệm nail, ngồi xuống, kể tôi nghe chuyện của bạn. Biết đâu, đó lại là khởi đầu của một tình bạn đẹp.