Chuyện Này Mà Không Kể Thì Phí: Drama Em Khách Đem Mèo Tới Tiệm Nail

Chuyện Này Mà Không Kể Thì Phí: Drama Em Khách Đem Mèo Tới Tiệm Nail

Mở đầu: Ngày bình thường, chuyện không bình thường

Bạn ơi, làm nail lâu năm, tui tưởng mình đã thấy đủ thể loại drama: nào là khách đặt lịch rồi biến mất, khách đem cả nhóm bạn đến đòi giảm giá, hay khách cãi nhau với chồng ngay trong tiệm. Nhưng mà chuyện này – chuyện này mà không kể thì phí thiệt sự. Hôm đó là một chiều thứ bảy đẹp trời, tiệm tui đang yên bình, thì một em khách bước vào.

Em ấy khoảng chừng 25-26, xinh xắn, trên tay ôm một cái lồng nhỏ. Trong lồng là một em mèo tam thể mũm mĩm, mắt tròn xoe nhìn quanh tiệm. Tui chưa kịp hỏi thì em khách nói: “Chị ơi, em đặt lịch tô bộ nails hồng pastel với họa tiết mèo ấy, mà cho em hỏi tiệm mình nhận khách… có nuôi mèo không?”

Cao trào: Mèo không chịu ngồi yên, chủ càng sốt vó

Lúc đó tui chỉ biết cười duyên nói “dạ có, miễn là bé ngoan là được”, bụng tui nghĩ bụng: chắc nó để mèo trong lồng chờ mẹ làm nail thôi, có gì đâu mà drama. Ai ngờ. Em khách mở lồng, ẵm con mèo tam thể lên bàn nail, rồi nói: “Bé Mimi ngoan lắm chị, em làm mẫu móng mặt mèo, cho nó ngồi cạnh em chút cho nó khỏi sợ.”

Ban đầu thì mọi chuyện vẫn ổn. Tui đang cần mẫn dũa và sơn lớp base, con mèo ngồi yên vậy mà thình lình nó nhảy tót lên kệ dụng cụ, vẫy đuôi quăng đổ hết lọ sơn gel màu hồng pastel xuống sàn. Loảng xoảng. Em khách la lên, tui cũng giật mình. Mèo thấy động thì hoảng, tiếp tục nhảy tứ tung. Nó đạp đổ thêm ly nước, hất cả khay hạt cườm – hột nhỏ hột lớn vãi tung tóe khắp nơi.

Chưa hết, trong cơn hoảng loạn, em mèo chạy ào ra phía tủ trưng bày sản phẩm, xô mấy chai dầu dưỡng và sơn móng tay gần vỡ. Tui và em khách vừa đuổi vừa la, mà nó cứ như một cơn bão lông mini. Rốt cục, nó chui tọt vào gầm ghế salon, dùi mắt sáng quắc kiểu “tao không ra đâu”.

Twist: “Thầy” mèo chỉ điểm ra kẻ trộm

Tụi tui đang lúng túng không biết làm sao thì có một anh khách nam từ ngoài bước vào. Anh ta nhìn cảnh hỗn loạn rồi nhìn con mèo đang lấp ló dưới ghế. Anh ta chợt hỏi: “Sao con mèo này lại ở đây? Nó là mèo của ai mà trông quen quá?” Em khách nhìn ra, mặt tái mét. Anh nam thì chỉ tay vào con mèo nói tiếp: “Con mèo này là mèo của nhà em T. mất hôm qua, sao lại ở đây?”

Hóa ra, em khách đi làm nail với con mèo, mà em ấy chính là người đã “mượn” (theo cách nói của cảnh sát sau này) con mèo của một người hàng xóm hồi sáng. Em hàng xóm đi báo mất, công an có hình ảnh camera, thấy em vác lồng đi lòng vòng. Còn anh nam đây lại là chồng của chủ nhân mèo. Anh vô tình vào tiệm tui để nhờ tô lại cái móng tay sứt (vì tay anh vẽ đồ họa, cần tay đẹp) và nhận ra “kẻ trộm mèo” và tang vật ngay trước mắt.

Cả tiệm tui như một vở kịch. Em khách luống cuống ôm mèo rồi chạy thẳng ra cửa, vấp phải thùng đồ nghề của tui, bay luôn cái lồng. Con mèo giật mình phóng xuống đất rồi tót lên nóc tủ, kêu “meow meow” thảm thiết. Cuối cùng phải gọi thợ đến mới lấy mèo xuống. Và dĩ nhiên, cảnh sát đến sau đó, mèo trả lại chủ, em khách thì lên phường lập biên bản vì “hành vi chiếm giữ tài sản”. Tui thì mất nửa ngày dọn dẹp và sửa lại tủ, nhưng không sao, quả là một câu chuyện để đời.

Nói tới đây, tui chợt nhớ đến một món đồ nhỏ xinh mà tui luôn để trong túi nghề: đó là cái kềm cắt móng và dũa đa năng này. Nhỏ gọn, có cả dụng cụ lấy da chết, giúp tui làm việc gọn gàng, chuyên nghiệp. Nhờ có nó, tui vẫn kịp thay đồ cho khách kế tiếp dù vừa giải cứu drama xong.

Bài học: Khách có thể mang thú cưng, nhưng nhớ quản lý nó

Từ vụ này, rút ra mấy bài học nhớ đời:

  • Nếu bạn muốn mang pet đến tiệm nail, hãy chắc rằng nó thực sự ngoan, hoặc bỏ trong lồng có khóa.
  • Đừng “mượn” mèo của hàng xóm mà không hỏi, nhất là khi nó có hình ảnh trên camera.
  • Và với dân làm nghề, hãy luôn có sẵn một bộ đồ nghề dự phòng để không bị gián đoạn công việc. Chiếc kềm dũa đa năng tui hay xài làcứu cánhcho mấy ngày quên sắp xếp dụng cụ. Các bạn có thể tham khảo ở đây nha.

Câu chuyện đến đây tạm dừng, nhưng drama của tụi làm nail chưa bao giờ hết. Các bạn nhớ like và share để ủng hộ tui viết thêm nhiều chuyện vui, và cũng nhắc nhở nhau: chuyện này mà không kể thì phí, mà kể rồi thì đừng quên quản lý mèo – và cả đồ nghề của mình!

Leave a Comment