Chuyện này mà không kể thì phí: Cô khách “siêu đẳng cấp” và móng tay… biết bay!
Bạn ơi, làm nail lâu năm, tui tưởng mình đã thấy đủ thứ drama. Ai dè hôm qua có một câu chuyện mà không kể thì phí thiệt luôn! Ngồi xuống, lấy nước uống, tui kể cho nghe một vụ “kịch liệt” từ Salon Nail của chị bạn tui.
Đó là một buổi chiều thứ Bảy đông nghẹt khách. Chị tui tên Lan, chủ tiệm, đang kẹt giữa hai bàn. Bỗng một cô khách trạc ngoài ba mươi, ăn mặc “xịn xò” bước vào, tay cầm cái túi LV loại bự chảng. Cô ta nhìn đồng hồ rồi thở dài não nề:
– Trời ơi, tui book hẹn 1 tiếng rưỡi, sao còn phải chờ? Tui đang gấp đi sự kiện!
Lan cười xã giao:
– Dạ thưa chị, nhà mình hơi đông, xin lỗi chị tí nha. Mời chị ngồi, uống nước.
Rồi chị ta ngồi phịch xuống ghế, lấy điện thoại ra, vừa lướt vừa mặt căng ra như bị ai bắt nợ. Lúc đó tui đang ngồi chờ bạn làm móng cạnh bên, nhìn tình hình mà thầm nghĩ: “Chiều nay có biến đây.”
Sau đó Lan gọi thợ phụ tên Hoa ra làm cho cô. Hoa là tay thợ lành nghề nhưng tính hơi chậm, cẩn thận. Cô khách đưa một tấm hình móng tay “siêu cấp” từ Pinterest: đính đá Swarovski, vẽ họa tiết 3D cầu kỳ, phải mất ít nhất 2 tiếng mới xong.
Hoa bắt đầu. Vừa đánh bóng, vừa sơn lớp nền, mọi chuyện đang êm ru. Bỗng cô khách kêu lên:
– Ủa, chị làm nhanh nhanh lên được không? Tui có hẹn 5 giờ kìa!
Hoa hít một hơi, cố gắng tăng tốc. Ấy vậy mà khi sơn xong lớp màu chủ đạo, cô khách lại đưa móng ra ngắm, rồi la to:
– Trời đất ơi! Sai màu rồi! Tui kêu màu xanh dương, chị làm màu xanh biển là sao?
Thực ra hai màu gần giống nhau, Hoa cũng gật gù vì biết mình đã lấy đúng code màu. Nhưng khách đã nói thế thì đành sửa. Hoa lau sơn đi, làm lại. Xong đến công đoạn gắn đá, cô khách cầm tay lên chỉ:
– Chỗ này phải gắn viên đá lớn hơn, chỗ kia viên nhỏ hơn. Chị thấy mẫu chưa? Nhìn kỹ vào!
Rồi cứ thế, mỗi bước là một câu “sửa, sửa, sửa”. Hoa cắn răng chịu đựng, mồ hôi túa ra lưng áo.
Đến đoạn tỉa lớp keo thừa, mọi chuyện bắt đầu đi xa. Cô khách giật tay lại khi Hoa cầm que đẩy da:
– Chị ơi, đau! Nhẹ nhẹ thôi!
Hoa vừa nói “xin lỗi” vừa cố gắng nhẹ tay. Bỗng cái kẹp móng (đồ nghề nhỏ xíu) của cô khách bị rơi xuống đất. Cô ta hét lên:
– Trời ơi! Cái kẹp của tui ở Nhật mua đó, mắc lắm! Có biết không?
Lúc này Hoa đã mất bình tĩnh, tay run run. Lan thấy vậy liền chạy sang, nhẹ nhàng nói:
– Chị thông cảm, để tui làm tiếp cho chị nha. Chị Hoa mới ra trường, hơi non tay.
Cô khách hất hàm:
– Bả chưa có kinh nghiệm sao cho ra tay? Làm móng cho người ta mà hấp tấp thế à?
Lan vừa mỉm cười vừa bắt đầu làm. Nhưng cô khách vẫn cứ phàn nàn về mọi thứ: đèn UV quá nóng, mùi sơn khó chịu, ghế ngồi không êm. Lan vẫn kiên nhẫn.
Đến lúc sắp hoàn thành, cô khách bỗng đưa tay lên ngắm, rồi… mặt tái xanh:
– Chị ơi… móng tay em… nó… nó bay mất một viên đá rồi!
Cả tiệm quay ra nhìn. Quả thật, viên đá Swarovski ở ngón trỏ đã biến mất sau lần trước khi Hoa lau sơn. Cô khách kêu oai oái:
– Làm ăn kiểu gì vậy! Tốn tiền tổn của, đi sự kiện ra mắt người ta mà móng tay thiếu một viên, nó buồn cười lắm!
Lan nín thở, tìm viên đá rơi dưới gầm ghế, không thấy. Cô khách đùng đùng đòi hủy toàn bộ tiền, đòi đền. Lan nói sẽ làm lại miễn phí, nhưng cô ta gạt đi:
– Không! Tui không có thời gian! Tui đi đây, đừng hòng lấy tiền!
Rồi cô ta đứng dậy, xách túi đi thẳng ra cửa. Nhưng lạ thay, khi bước ra đến giữa tiệm, cô khách bỗng vấp phải cục sơn khô dưới đất, chúi nhủi về phía trước, hai tay đưa ra ôm cây trụ cửa. Cả người cô ta loạng choạng, rồi… “rắc!” – tiếng móng tay cô ta gãy giòn tan.
Cả tiệm chết lặng. Cô khách nhìn bộ móng vừa mới làm, giờ đây nham nhở, mặt đỏ như gấc. Bạn nào cũng muốn cười nhưng cố nhịn.
Lan bước tới, thở dài:
– Chị ơi, có lẽ hôm nay không phải ngày của chị rồi. Hay chị ngồi lại, em làm cặp móng mới, tặng chị miễn phí, coi như xin lỗi vì sự cố nhé.
Cô khách ấm ức nhưng không còn lời nào để nói, đành gật đầu.
Lúc ngồi làm lại, cô ta thở ra nhè nhẹ, giọng nhỏ xíu:
– Thực ra em cũng stress quá. Mới chia tay bạn trai, định đi sự kiện để giải tỏa, mà lại càng thêm rối.
Lan xoa tay cô ta, nói:
– Em hiểu mà. Có gì từ từ rồi cũng ổn. Nail cũng chỉ là phụ, quan trọng là tinh thần thôi.
Một tiếng sau, cô khách bước ra với bộ móng mới tinh tươm, nở nụ cười thật tươi. Ai cũng nhẹ nhõm hẳn.
Bài học rút ra: Đôi khi khó tính chỉ là vỏ bọc cho một tâm hồn đang tổn thương. Làm nail không chỉ là nghề để tay đẹp, mà còn là chữa lành cả tâm hồn. Và nếu bạn đang tìm một bộ dụng cụ làm nail xịn sò để tự chăm sóc đôi tay ở nhà, hãy thử bộ nail kit này trên Amazon – vừa tiện lợi vừa giúp bạn thư giãn sau những ngày mệt mỏi.
Còn chuyện drama ở tiệm thì… còn dài lắm, hẹn bạn lần sau nghe tiếp nhé!