Cô khách “quyền lực” và móng tay biết nói: Chuyện này mà không kể thì phí!
Bạn ơi, nghề nail mà muốn sống lâu thì ngoài tay nghề còn phải có… thần kinh thép. Hôm nay tui kể bạn nghe cái drama mà nghĩ lại vẫn còn buồn cười. Chuyện này mà không kể thì phí thiệt đó!
Tiệm tui vốn nổi tiếng vì cái tay “vẽ móng như thần” của chị Thảo – thợ chính. Một buổi chiều thứ bảy, đang đông khách thì có một cô khách bước vào. Cô ta ăn mặc sang chảnh, túi hiệu, kính mát, vừa vào đã phán như ra lệnh: “Làm cho chị bộ móng đẹp nhất, càng cầu kỳ càng tốt. Tiền không thành vấn đề.”
Tui mừng thầm, tưởng gặp “đại gia” rồi. Chị Thảo liền tư vấn và bắt tay vào việc. Mất hơn 2 tiếng, cô khách chỉ chọn được màu sơn, rồi lại đòi đổi kiểu vẽ tới ba lần. Ai cũng kiên nhẫn, chỉ nghĩ “khách khó tính xong việc là xong”.
Đến công đoạn cuối – đắp bột và đính đá, cô ta bỗng đứng dậy, giơ tay lên và nói: “Tao không thích kiểu này, mày làm lại từ đầu cho tao!” – giọng như chửi. Cả tiệm đơ. Nhưng chị Thảo vẫn cố nhẹ nhàng: “Dạ, chị muốn kiểu nào em chỉnh sửa cho ạ.”
Không ngờ cô ta gào lên: “Ai cho mày gọi tao là chị? Đồ thợ tổ ! Tao bảo làm lại là làm lại!” – còn vung tay làm đổ lọ sơn dính lên áo cô khách khác. Đến lúc này tui không chịu nổi nữa, bước ra nói: “Thưa chị, nếu chị không muốn tôn trọng người khác thì mời chị ra khỏi tiệm.”
Cô ta trợn mắt, rút điện thoại kêu: “Tao biết chủ tiệm mày, để tao gọi cho chủ!” – Rồi quay qua nhìn một số khách hàng khác đang ngồi. Bỗng một người phụ nữ trung niên từ ghế cuối đứng dậy, tháo khẩu trang. Cô khách sang chảnh tái mặt. Người phụ nữ đó – chính là bà chủ chuỗi tiệm nail có tiếng trong thành phố, nhưng hôm nay chỉ đến làm móng thường.
Bà chủ nhìn thẳng vào mặt cô kia: “Tôi chủ tiệm này. Và tôi nghĩ… cô cần một bài học về lễ độ.” – giọng bà trầm mà lạnh. Cô khách lắp bắp, xin lỗi rồi chuồn mất, để lại một thỏi son hiệu đắt tiền trên bàn.
Chúng tôi cười rũ. Hóa ra sự tình cờ là chiêu trừng phạt ngọt ngào nhất. Sau đó bà chủ còn khen tui dám bảo vệ nhân viên, và tặng mỗi người một voucher nghỉ dưỡng. Còn cô khách kia? Từ đó không bao giờ bén mảng tới.
Bài học rút ra: Ở đời, đừng bao giờ coi thường người làm dịch vụ. Bạn có thể là ông này bà nọ ở ngoài, nhưng trong tiệm nail, ai cũng là người lao động đáng trân trọng. Chưa kể đôi khi cái móng tay xinh xắn bạn đang nâng niu lại được làm ra bởi… một người có thể là sếp của sếp bạn. Vậy nên – làm gì cũng nhẹ nhàng, cư xử với nhau một tí cho đẹp.
Nhân tiện, nếu bạn muốn giữ bộ móng đẹp lâu như ý, tui khá tâm đắc với bộ dưỡng móng này trên Amazon AU. Xài thử rồi, móng chắc hơn và không bị tróc sơn. Ghét gì ghét, chứ đồ nghề tốt thì không tiếc tiền.
Bạn có từng gặp drama khách “khó ưa” nào chưa? Kể tui nghe với, để tui làm tiếp series “Drama Tiệm Nail” cho vui!