Chuyện này mà không kể thì phí: Móng tay đẹp, tình bạn tan, và một cây kìm cắt da
Bạn ơi, chuyện này mà không kể thì phí. Hồi đó tôi làm ở một tiệm nail nhỏ trên đường Bankstown, khách quen đông như kiến, ai cũng dễ thương. Cho tới một ngày, bà chị tên Hằng – khách ruột, mặt mũi phúc hậu, nói năng nhẹ nhàng – dắt theo bạn thân tên Hoa. Hoa nhìn sang chảnh, áo quần chỉnh tề, vừa bước vô đã liếc dọc liếc ngang như đang đi thanh tra.
Chị Hằng cười xòa: “Em làm cho bạn chị bộ móng đẹp đẹp xíu, nó mới đi Úc về, muốn làm lại móng tay.” Tôi gật đầu, mời Hoa ngồi xuống. Trong lúc chờ, chị Hằng lôi trong túi ra một hộp dụng cụ làm nail cá nhân – đủ thứ: kìm, dũa, bấm, đẩy biểu bì – bảo: “Em dùng đồ của chị đi, bạn chị kỹ lắm, sợ dơ.” Tôi nhìn thoáng qua, thấy mấy món đồ chị Hằng đưa cũng xịn, toàn hàng từ Mỹ xách tay.
Chị Hoa ngồi xuống, đưa tay ra. Tôi cầm tay chị ấy lên xem: móng cũ sơn đỏ, còn dính vài miếng đá, da tay khô, biểu bì hơi dày. Tôi bắt đầu lấy kìm cắt da (mà chị Hằng đưa) để xử lý phần biểu bì. Cái kìm mới, sắc lẹm, tôi cắt nhẹ nhàng. Rồi chuyện gì tới cũng tới – một đường cắt hơi sâu, máu ứa ra. Ối giời ơi, tôi hết hồn, vội lấy bông gòn cầm máu. Chị Hoa nhăn mặt, rồi bỗng nhiên mắt đỏ hoe, giọng run run: “Mày thấy chưa? Mày bảo tiệm này làm đẹp lắm, giờ nó cắt tay tao chảy máu!” Chị Hằng mặt tái mét, lắp bắp: “Sao… sao lại vậy em? Bạn chị mới về, định làm đẹp để đi họp lớp…”
Tôi định xin lỗi, thì chị Hoa ném luôn cặp kính mát xuống bàn, đứng dậy: “Không thèm làm nữa. Mày mà dám giới thiệu tiệm này cho tao lần nữa thì đừng gọi tao là bạn. Còn cái kìm cắt da của mày, cùi bắp!” Chị Hoa vùng vằng bước ra ngoài, còn chị Hằng thì ứa nước mắt, quay qua tôi: “Trời ơi, chị mang họa cho em rồi. Mà cái kìm đó… hôm bữa chị mua trên Amazon, thấy hàng xịn lắm mà sao cùi quá vậy?”
Tôi liếc nhìn cây kìm vương máu – hóa ra đó là hàng fake, loại rẻ tiền mua trên mạng, mài không kỹ, cạnh sắc như dao lam. Tôi thở dài: “Chị ơi, làm nail mà cắt da chảy máu là lỗi tại em, nhưng cây kìm cùi cũng góp phần. Đồ nghề không chuẩn thì khéo tay mấy cũng hỏng.”
Sau vụ đó, tôi khuyên chị Hằng mua bộ dụng cụ chính hãng, đừng ham rẻ. Tôi cũng rút kinh nghiệm: khách nào khó quá thì mình từ chối, đừng cố. Nhưng cái twist ở đây là… vài tháng sau, tôi gặp lại chị Hoa ở một quán cà phê. Chị ấy chủ động lại chào, tay đeo bộ móng gel đính đá lấp lánh. Chị cười: “Xin lỗi em hồi đó chị nóng quá. Mà cái kìm của chị Hằng dở thiệt, may mà sau chị mua cây mới, từ đó làm nail ở đâu cũng đẹp. Em thấy móng chị sao?” Tôi cười xuề: “Móng chị đẹp quá, ai làm vậy?” Chị Hoa chỉ qua tiệm bên cạnh. Hóa ra chị là khách ruột của đối thủ cạnh tranh! Nhưng thôi, ai cũng có duyên với tiệm riêng.
Bài học nào cũng có. Một là đồ nghề tốt quyết định 50% thành công. Nếu bạn là thợ nail, hay thậm chí chỉ tự làm ở nhà, đầu tư bộ kìm, bấm, dũa chất lượng là việc không thể tiết kiệm. Chị Hằng sau đó đã mua hẳn bộ dụng cụ làm nail chuyên nghiệp trên Amazon – hàng chuẩn, cắt ngọt lịm, khỏi lo máu me. Hai là đừng bao giờ khinh khách dù họ khó tính cỡ nào, nhưng cũng đừng sợ mất khách mà làm ẩu. Ba là bạn thân đôi khi chỉ là người quen cho tới khi móng bị hỏng, mới biết tình bạn có ‘móng’ chắc không.
Bạn còn nhớ lần nào đi nail mà gặp drama chưa? Comment kể dưới bài viết cho tôi mở mang tầm mắt với. Còn bạn nào muốn đồ nghề chuẩn như Hằng sau drama thì nhấn vô link trên, đảm bảo tiền nào của đó. Cứt da là chuyện nhỏ, cười là chính!