Chuyện này mà không kể thì phí: Khách “sang” móng tay “bình dân” – cú lừa ngoạn mục ở tiệm nail!

Chuyện này mà không kể thì phí: Khách “sang” móng tay “bình dân” – cú lừa ngoạn mục ở tiệm nail!

Bạn ơi, hổm rày tui ngồi làm móng mà buồn quá trời. Mãi tới hôm qua, có một vụ drama “đỉnh của chóp” xảy ra ở tiệm, làm tui phải gõ blog liền. Chuyện này mà không kể thì phí thiệt đó!

Chuyện là chiều thứ Bảy, tiệm đông như hội. Tui đang cặm cụi với bộ móng gel cho chị khách quen thì một cô gái trẻ, chừng 25 tuổi, bước vô. ăn mặc sang chảnh: túi LV, giày Gucci, đeo kính mác to đùng. Vừa vô đã nhe răng cười:

“Em ơi, làm cho chị một bộ móng ‘sang’ nhất tiệm nha. Chị sắp đi đám cưới bạn thân, phải lộng lẫy lắm mới được.”

Ok, tui mừng rơn, vì dạng khách này thường boa hậu hĩnh. Tui liền lôi ra bảng mẫu móng “xịn” nhất: ombre, phủ gel, đính thêm charm pha lê, hoa khô… tổng cộng chắc tầm 2 tiếng đồng hồ. Cô ta gật đầu lia lịa: “Làm đi, đẹp quá!”

Trong lúc làm, cô ta kể lể nhà giàu, chồng sắp cưới là giám đốc công ty nọ, bạn bè toàn người sang. Tui vừa làm vừa xuýt xoa: “Chị sướng thiệt, em ước gì được như chị.”

Mà lạ một điều: Cô ta cứ nhìn điện thoại, thở dài. Tui hỏi: “Chị bận chuyện gì hả?” Cô ta cười gượng: “Không có gì, chỉ lo vụ đám cưới thôi.”

Mất 2 tiếng rưỡi, bộ móng hoàn thành. Cô ta soi đi soi lại, khen: “Đẹp quá em ơi! Cảm ơn nhiều nha.” Rồi cô ta lấy ví ra, lụa hồng, có logo chữ L. Tui tưởng sắp đưa tiền mặt, ai ngờ cô ta ngập ngừng: “Chị… quên mang tiền mặt. Em nhận chuyển khoản được không?”

Dạ được chứ. Thấy vậy, tui đưa số tài khoản, cô ta móc điện thoại ra bấm bấm. 5 phút sau, một tin nhắn báo “+300.000 VNĐ”. Tui ngơ ngác: “Dạ chị ơi, tổng tiền là 800.000 đó.”

Cô ta tròn mắt: “Sao mắc vậy? Tưởng làm móng thường chứ!” Tui ôn tồn giải thích đây là bộ “sang” như chị yêu cầu, có gel, có charm. Cô ta bắt đầu giở giọng: “Em làm ăn gì vậy? Báo giá không rõ ràng. Chị chỉ có 300.000 thôi, em tính sao đây?” Rồi cô ta ngồi phịch xuống ghế, hai tay khoanh trước ngực, mặt “dỗi như cá mè”.

Khách trong tiệm nhìn sang. Tui nhẹ nhàng hơn: “Chị ơi, em làm theo mẫu chị chọn mà. Nếu chị khó khăn thì… em giảm cho chị 100.000, còn 400.000 thôi.” Cô ta lắc đầu: “Không, chỉ có 300.” Tui bắt đầu xót của, nhưng nghĩ cả tiệm đông người, làm ầm lên mất khách. Thôi thì coi như mua bài học.

Bất ngờ, một chị khách ngồi gần đó – chính là chị khách quen tui đang làm hồi nãy – lên tiếng: “Cô gái ơi, tôi thấy cô mang túi LV, giày Gucci, mà lại không có 500.000 trong người? Hay là đồ fake đó?” Cả tiệm cười rần. Mặt cô ta đỏ bừng, vội vàng đứng dậy: “Thôi, em nhận 300 đi, em còn đi có việc.”

Tui đành nhận. Cô ta vội vàng xỏ giày chạy ra cửa. Vừa ra tới nơi thì… rắc! Gót giày Gucci gãy đôi. Cô ta lăn quay ra đường. Cả tiệm ôm bụng cười, tui mém tắt thở vì cười.

Hóa ra cái túi LV trong tiệm giặt đồ kế bên cũng có mẫu y chang, giá 150.000. Giày Gucci thì chắc coi phim Hàn mua online. Chồng giám đốc? Không ai biết.

Bài học: Đừng làm móng theo kiểu “sang chảnh” nếu bạn chỉ có túi tiền bình dân. Và nhớ nếu bạn đi làm móng, hãy mang đủ tiền mặt hoặc có sẵn app banking. Còn nếu bạn là chủ tiệm, hãy đầu tư một cây đèn UV/LED xịn để làm nhanh hơn, khách đỡ kịp “chơi khăm”!

Kể xong câu chuyện, tui chỉ muốn nói: Ở tiệm nail, drama không bao giờ hết. Nhưng nhờ vậy mà có chuyện để kể cho bạn nghe. Nhớ ghé nailuc.com thường xuyên để cập nhật những “cú twist” không tưởng nha! 😉

Leave a Comment