Chuyện này mà không kể thì phí: Cô khách đòi sơn móng miễn phí vì… móng tay cô ấy “đẹp sẵn”?
Chào bạn, dân làm nail như tụi mình chắc không lạ gì mấy câu khách “thương lượng” giá. Nhưng mà chuyện tôi sắp kể đây, bảo đảm bạn chưa từng nghe. Mà thôi, chuyện này mà không kể thì phí, ngồi nghe tôi kể đi.
Hôm đó, tiệm tôi vắng, đang lướt điện thoại thì một cô khách tầm 30 bước vào. Cô ấy mặc đồ khá sang, tay xách túi hiệu, nhìn là biết có điều kiện. Tôi mời ngồi, hỏi “Chị muốn làm gì ạ?” Cô ấy đưa bàn tay ra, móng tay cắt gọn, không sơn, nhưng da tay mịn màng, lớp biểu bì gọn ghẽ lạ thường.
Cô ấy nói: “Em ơi, chị chỉ muốn sơn một lớp màu nude thôi. Nhưng mà… chị nghĩ chị đáng được giảm giá.”
Tôi ngớ người. “Dạ… sao ạ?”
Cô ười, chỉ tay lên móng: “Mày thấy không? Móng tay chị vốn đã đẹp sẵn rồi. Da tay trắng, móng hồng hào, không tì vết. Em chỉ việc quét một lớp sơn lên, mất có 5 phút. Sao tính tiền cả dịch vụ đầy đủ được?”
Tôi nhịn cười, giải thích rằng dù móng có đẹp sẵn thì công sơn, kỹ thuật, sơn dầu, đèn UV,… vẫn phải tính. Cô ấy lắc đầu, bảo tôi “keo kiệt”. Hai bên cãi qua cãi lại, cô ấy nhất định không chịu trả đủ. Khách mà, đuổi thì không tiện, tôi đành nhượng bộ: “Thôi được, em sơn cho chị, chị trả nửa giá, nhưng nếu sơn xong chị hài lòng thì chị phải khen tiệm em trên Facebook nha.” Cô ấy gật đầu.
Tôi lấy màu nude, bắt đầu sơn. Lúc ấy, điện thoại cô ấy đổ chuông. Cô ấy nghe máy, giọng chuyên nghiệp: “Alo, em nghe. Dạ, hôm nay bên mình có đơn hàng nail art 100 bộ móng giả…”. Tai tôi vểnh lên. Cô ấy nói tiếp: “Ừ, chị dặn kỹ thuật viên kiểm tra kỹ lớp nền, đừng để khách phàn nàn về độ bám.”
Tôi khựng tay lại. Cô ấy cúp máy, thấy tôi nhìn, cười gượng: “À, em gái chị làm bên mỹ phẩm.”
Nhưng tôi đã nghe rõ. Cô ấy vừa nói về “kỹ thuật viên”, “móng giả”. Bất ngờ chưa? Cô khách “móng đẹp sẵn” này hóa ra là chủ một xưởng sản xuất móng giả! Tay cô ấy đẹp là nhờ chăm sóc kỹ, nhưng lại đi đòi giảm giá vì “móng sẵn đẹp” – trong khi chính cô ấy biết rõ giá trị của dịch vụ nail.
Tôi quyết định chơi một ván. Tôi cười tươi: “Chị ơi, em biết chị làm nghề nail rồi. Vậy chị hiểu công sức người thợ chứ? Mà cái tay chị đẹp vậy, chắc do chị dùng em dưỡng móng này hả? Em cũng đang kiếm món dưỡng móng xịn, chị có biết em dưỡng móng này không? Nghe đồn dùng xong móng cứng và bóng lắm.”
Cô ấy đỏ mặt, ấp úng. Cuối cùng, cô ấy thở dài: “Thôi, chị trả đủ giá. Và… cảm ơn em vì đã không vạch mặt chị. Mà món dưỡng móng đó chị có mua rồi, ngon lắm, chị khuyên em nên dùng.” Xong cô ấy tự chụp ảnh móng, đăng lên Facebook khen tiệm tôi, kèm tag #nailuc.
Bài học? Đừng bao giờ đánh giá thấp công việc của người khác, dù bạn là ai. Và đôi khi, một chút tinh tế – cùng với một affiliate link nhẹ nhàng – có thể xoay chuyển tình thế.
Bạn có gặp drama nào tương tự chưa? Kể tôi nghe với!