Chuyện khách “siêu khó tính” hóa ra là đồng nghiệp giả dạng – bài học nhớ đời cho dân nail
Mở đầu: Chuyện này mà không kể thì phí!
Chuyện này mà không kể thì phí thiệt, bạn ơi! Tuần rồi tiệm mình gặp một vị khách mà tới giờ nghĩ lại vẫn vừa tức vừa buồn cười. Tưởng là drama “khách dở” thông thường, ai dè twist cuối làm cả team đứng hình. Ngồi rảnh tui kể cho cả nhà nghe, đi kèm luôn bài học xương máu cho ai đang làm dịch vụ nha.
Khi “bà hoàng” bước vào tiệm
Chiều thứ Bảy, tiệm đông nghẹt. Nhân viên tất bật chạy qua chạy lại. Đột nhiên cửa kính mở ra, một cô gái trẻ đẹp, diện đồ hiệu, bước vào với khuôn mặt “chảnh cú”. Ánh mắt cô ta liếc một vòng rồi nhăn mặt: “Ủa, chỗ này hẹp quá, ghế có êm không vậy?”. Ôi giời, mới vô đã “dìm hàng” rồi. Nhưng dân nail tụi mình quen rồi, mỉm cười mời ngồi, pha trà mời khách.
Cô ả muốn làm bộ móng tay đính đá pha lê, đòi thiết kế riêng. Tui nghĩ bụng: “Lại thêm một ‘thiên thần’ nữa đây”. Nhưng vì là khách, đành chiều.
Màn kịch bắt đầu
Không một phút yên bình. Từ lúc lấy dụng cụ tới lúc sơn lớp nền, cô ta cứ “chê” lia chịa:
- “Dũa móng kiểu gì mà đau thế?”
- “Màu sơn này lem nhem quá, mấy chị làm sao vậy?”
- “Cô có chắc là gel này xịn không? Tay tui bị kích ứng là kiện đó.”
Nhân viên đứng gần đó tụi nó nhìn nhau lắc đầu. Chủ tiệm là tui mà cũng phải cắn môi, cố giữ bình tĩnh. Nghĩ thầm: “Chắc bị chuyện gì ngoài kia, tới đây xả stress thôi”.
Cao trào là khi ả đòi làm lại móng đang sơn dở vì “không đúng ý tưởng”. Tui lúc đó hơi bức xúc, nhưng nghĩ lại, mình làm dịch vụ, khách là thượng đế. Thôi, đành làm lại. Nhưng trong lòng có lửa hừng hực, chỉ muốn hỏi: “Chị muốn gì ở tụi em?”.
Twist không ai ngờ
Sau gần 3 tiếng “đày đọa” cả team, cuối cùng ả cũng ưng bộ móng mới. Đợi ả rời tiệm, cả đám thở phào, than vãn. Tui lên facebook check in cho quên đi chuyện buồn. Và rồi… một chiếc post xuất hiện trong group tiệm nail, gắn thẻ tên tiệm mình. Tui tò mò mở ra, choáng váng: đó chính là cô khách vừa rồi! Nhưng nội dung không phải chê bai, mà là một lời xin lỗi và giải thích hết sức bất ngờ.
Ả viết: “Chào các chị em làm nail, mình xin lỗi tiệm Nail Luc vì vừa rồi mình đã mang cả sự áp lực cá nhân vào quậy phá. Thật ra mình cũng là thợ nail mới ra nghề, còn yếu tay nghề. Hôm đó mình bị khách chửi suốt, tức quá nên mình… cải trang đi trải nghiệm tiệm khác, muốn xem cách chị chủ vượt qua khách khó như thế nào. Cảm ơn chị chủ đã kiên nhẫn, mình đã học được nhiều điều. Hôm sau cho mình lên bồi dưỡng nhé!”
Post đó thu hút hàng trăm like và comment. Mọi người vừa cười vừa khen cả hai. Tui đọc xong thì vừa tức vừa mắc cười. Thiệt tình, cái cách ả “thử” người ta cũng độc đáo ghê.
Bài học đắt giá và món đồ thần thánh
Chuyện đó cho tui thấy: khách hàng khó tính nhưng là cơ hội để mình phát triển kỹ năng. Và đôi khi, người ta “nổi đóa” không phải vì mình, mà vì chính họ. Từ hôm đó, tui thay đổi hẳn chiến lược chăm sóc khách, và cũng đặc biệt đầu tư thêm thiết bị để phục vụ nhanh – chính xác hơn.
Một trong những món tui mua gần đây là cái đèn UV/LED thông minh này trên Amazon AU. Nó tích hợp công nghệ sấy siêu tốc, cảm biến tay thông minh và tuổi thọ bóng cực lâu. Từ ngày có nó, mấy cô khách hay than “ngồi chờ lâu” đều phải im thin thít. Bạn nào làm nail chuyên nghiệp thì nên thử một lần, tiết kiệm thời gian mà móng cũng bền đẹp hơn. Cá là sẽ nghiện!
Đó là câu chuyện “không kể thì phí” của tiệm mình. Còn bạn, gặp khách “siêu khó tính” kiểu nào hãy chia sẻ dưới bình luận nha. Chúc các bạn có nhiều niềm vui với nghề nail, dù đôi khi có drama cũng là chất xúc tác giúp ta trưởng thành hơn.