Chuyện Drama Tiệm Nail: Cô Khách “Quẹo Trái” Và Món Nợ 7 Năm

Chuyện này mà không kể thì phí — ngồi viết liền đây cho bạn đọc trong giờ break hoặc lúc đợi khách.

Hồi đó em mới vô nghề nail được khoảng 2 năm, tay nghề cỡ tạm ổn, chưa phải cao thủ nhưng cũng đỡ hơn mấy bạn mới ra trường. Hôm đó có một cô khách bước vô, nhìn là biết thượng lưu ngay: túi xách hàng hiệu, móng tay cũng từng làm đẹp ở tiệm nào đó rồi, cô muốn đổi màu và đắp thêm bột. OK, chuyện thường ngày ở tiệm.

Làm xong, cô ngắm nghía khen dữ lắm. “Ui con làm đẹp ghê, tao ưng quá trời!” — câu đó nghe sướng cái lỗ tai vô cùng. Tổng hóa đơn 80 đô. Cô móc ví ra, quơ cái thẻ tín dụng lên, nhưng rồi chợt khựng lại.

— À mà con ơi, tao quên mất cái thẻ này hết hạn từ tháng trước rồi. Quên bà nó mang tiền mặt. Để hôm sau tao ghé trả nha?

Cái “hôm sau” đó kéo dài suốt 7 năm trời. Em cười hiền: “Dạ không sao cô, lần sau cô ghé thì gửi cô ạ.” Cô còn ghi số phone lại, nói: “Có gì cứ gọi tao nha con.” — rồi cô đi, kèm một bộ móng long lanh trị giá 80 đô chưa thanh toán.

Tuần đầu, em nghĩ chắc cô bận. Tuần thứ hai, em bắt đầu có linh cảm xấu. Tuần thứ ba, em thử gọi số điện thoại cô để lại — “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.” Cúp máy, em hiểu ra vấn đề rồi. Mình vừa bị “bùng” một cách lịch thiệp nhất trong lịch sử làm nail của em. 80 đô, một bài học.

Nếu chuyện chỉ có vậy thì đâu có gì đáng kể. Twist nó tới 7 năm sau.

Tháng trước, em ngồi ở một tiệm cafe trong khu chợ Việt Nam — Fulton, nếu bạn ở Melbourne thì biết. Đang nhâm nhi cà phê sữa đá thì thấy một bóng dáng quen quen ngồi bàn bên cạnh. Người phụ nữ tóc bạc hơn, mặt có thêm vài nếp nhăn. Nhưng cái túi xách hàng hiệu — lúc này đã cũ hơn — và cái cách bà ấy ngồi thì em nhận ra ngay. Cô khách 80 đô năm xưa!

Em đang phân vân có nên lại chào không, thì bà ấy cũng nhận ra em. Bà nhìn em chăm chăm một lúc — em đoán bà cũng đang lục lại ký ức — rồi mặt bà biến sắc. Một màu đỏ bừng từ cổ lan lên tới mặt, rõ hơn cả màu son bà đang dùng. Bà đứng dậy, đi thẳng tới bàn em.

— Trời ơi! Con đó hả? Con làm nail hồi đó đó hả?

— Dạ, em cười, con nè cô.

Bà ngồi phịch xuống ghế đối diện, thở ra một hồi dài. “Má ơi, tao có lỗi với con quá. Suốt 7 năm tao cứ nhớ cái hôm đó, tao không dám vô khu này luôn vì sợ gặp con. Mà nay trời xui đất khiến tao gặp con ở đây.”

Rồi bà móc ví ra — cái ví vẫn hàng hiệu, nhưng em tinh mắt thấy cũng đã qua nhiều mùa — bà lôi ra 80 đô, tiền mặt, đưa cho em. “Của con nè. Tao cám ơn con hồi đó làm đẹp cho tao. Mà thiệt tình, tao có lỗi.”

80 đô sau 7 năm. Em cầm tờ tiền — không biết nên cười hay nên khóc. Lạy trời, cái tiệm nail đó em nghỉ từ 5 năm trước, bạn chủ cũ cũng bán tiệm rồi. 80 đô đó nếu tính trượt giá chắc thành 100 đô, còn nếu đem gửi ngân hàng lấy lãi thì cũng được cỡ nào đó. Nhưng mà, thôi 80 đô cũng đã quá quý rồi.

Hai cô cháu ngồi nói chuyện thêm một lúc. Hóa ra bà là góa phụ, con cái ở xa, bà ở một mình trong căn hộ nhỏ. Có tuổi rồi, tinh thần sa sút, hay quên. Hồi đó bà quên thật chứ không phải cố tình bùng — theo lời bà kể, về tới nhà bà bệnh một trận, rồi mất cái số phone tiệm nail, rồi nguôi luôn. Nhưng cái món nợ 80 đô ám ảnh bà suốt 7 năm, thành một cái gai trong lòng. Bà nói: “Tao sống 70 năm, chưa từng thiếu ai đồng nào. Chỉ có món nợ đó, nó làm tao mất ngủ nhiều đêm.”

Bài học ở đây là gì? Có nhiều thứ để rút ra từ câu chuyện này, bạn ơi.

Thứ nhất: Đừng tin ai đó “để hôm sau trả” mà không có gì đảm bảo. Nhưng cũng đừng vì thế mà mất niềm tin vào người khác. Em đã mất 80 đô nhưng không mất niềm tin. Ngẫm lại, em thấy mình đã đúng. Vì 7 năm sau cũng có ngày được trả.

Thứ hai: Có những món nợ nhỏ nhưng nặng gánh tinh thần. Bà ấy là người có lương tâm — bà nhớ và bà trả. Không phải ai cũng vậy, nên hãy trân trọng những người biết giữ chữ tín, dù là chuyện nhỏ như 80 đô nail.

Thứ ba: Nếu bạn là thợ nail, đặc biệt là bạn mới ra nghề, hãy có chính sách rõ ràng về thanh toán. Tiền mặt hoặc thẻ thì ok, còn “chuyển khoản sau” hoặc “mai trả” thì xác định có thể là cho luôn. Đó cũng là cách giữ tinh thần thoải mái. Coi như mình làm từ thiện, nếu họ trả thì là bonus.

À, nhân tiện nói chuyện dụng cụ làm nail — nếu bạn đang muốn nâng cấp bộ đồ nghề của mình, em có mua cái MelodySusie e-file này, thấy cũng ok, chạy êm, pin trâu, làm móng gel và acrylic đều ngon. Hồi xưa em xài đồ rẻ quá hay bị giật, đổi qua cái này đỡ hẳn. Có thể bạn cũng cần.

Kết lại: 80 đô sau 7 năm, em học được một bài học về lòng tin, về nhân quả và về việc cứ sống tử tế thì cuộc đời sẽ có cách trả lại cho mình. Hôm đó em không lấy tiền cafe của bà — em mời luôn. Bà cười, nói: “Con còn dễ thương hơn tao tưởng.” Ừ, thì đời mà. Cho đi bằng cách này, nhận lại bằng cách khác.

Còn bạn? Bạn có bao giờ bị “quên” thanh toán chưa? Hay có câu chuyện drama tiệm nail nào muốn kể? Comment bên dưới nha — tụi mình cùng xả stress và rút kinh nghiệm.

#ChuyenDramaTiemNail #Nailuc #80DoSau7Nam #TiemNailDrama #NailTechLife

Leave a Comment