Làm nail lâu năm, có chuyện này mới thấm: Đôi bàn tay mẹ
Chào bạn, tôi là một thợ nail đã gắn bó với nghề hơn 12 năm. Những ngày đầu bước vào tiệm, tôi từng nghĩ chỉ cần kỹ thuật tốt là đủ. Nhưng càng làm, càng gặp nhiều khách, tôi mới thấm một điều: nghề nail không chỉ là chăm chút móng tay, mà còn là nơi người ta gửi gắm những câu chuyện đời.
Cách đây vài tháng, có một cô khách trạc ngoài 60, tóc đã điểm bạc. Cô bước vào tiệm, dáng vẻ hơi ngập ngừng. “Chị ơi, làm cho em bộ móng đẹp một chút. Mai em về quê thăm mẹ.” Tôi mời cô ngồi, vừa làm vừa hỏi chuyện. Thì ra cô làm công nhân ở tận Sydney, mỗi năm chỉ về nhà một lần. Cô kể mẹ cô đã ngoài 80, hay ngồi chờ điện thoại, mỗi lần con về đều ngắm nghía bàn tay. “Tay em làm lụng nhiều, sần sùi lắm. Nhưng mẹ luôn khen đẹp. Thôi, cố gắng làm cho nó nhẹ nhàng, mẹ vui là em vui.”
Tôi gật đầu, cẩn thận tỉa từng chiếc móng, chọn sơn màu hồng nhạt – màu cô bảo mẹ cô thích. Trong lúc làm, tôi chợt nhớ đến mẹ mình ở quê nhà. Ngày tôi ra đi, mẹ cũng từng nắm tay tôi, dặn dò đủ điều. Những đôi tay làm móng mỗi ngày đôi khi là tay của những người mẹ, người cha lam lũ nuôi con ăn học. Nghề này giúp tôi được chạm vào những câu chuyện ấy, từng chút một.
Bạn biết không, có một thứ mà tôi luôn khuyên các bạn thợ mới: hãy đầu tư một bộ dụng cụ tốt. Đừng ham rẻ mua dao kéo cùn, móng khách dễ bị xước, tay mình cũng gặp rủi ro. Tôi từng dùng đồ trôi nổi suốt ba năm đầu, tay lúc nào cũng chai sần, thậm chí có lần bị viêm kẽ. Sau này tôi mới chịu nâng cấp lên bộ kéo cắt biểu bì chuyên nghiệp. Tuy hơi tốn một khoản, nhưng bền và sắc lẹm, làm nhanh, tay cũng không bị đau nữa. Rồi còn có đèn UV loại mới, phủ sơn chỉ 30 giây, đỡ hao điện. Nghề này, dụng cụ tốt là bạn đồng hành trung thành.
Lại nói về chuyện khách. Có lần một cô gái trẻ vào tiệm, mặt buồn hiu. Cô bảo sắp đi phỏng vấn xin việc, muốn làm móng tây đơn giản, đừng chói quá. Tôi vừa làm vừa an ủi, kể chuyện mình ngày mới nghề cũng từng trượt mấy lần. Rồi tôi chỉnh cho cô một màu nude thanh lịch, đi kèm lớp top coat láng bền. Cô ra về cười tươi hơn hẳn. Tuần sau cô quay lại, khoe đã đậu việc. “Em may quá, chị làm cho em móng đẹp, em tự tin ghê.” Tôi thấy mình cũng vui lây.
Chuyện nghề nail lâu năm khiến tôi hiểu: mỗi bộ móng là một lời chúc, một niềm hy vọng. Có người làm móng trước đám cưới, có người làm để che đi móng vỡ do đánh nhau với chồng, có người làm để mừng sinh nhật mẹ. Mỗi lần như thế, tôi đều tự nhủ: hãy làm bằng cả trái tim, đừng chỉ làm tay.
Bạn từng gặp trường hợp nào đặc biệt chưa? Chia sẻ với tôi nhé. Còn tôi, chỉ mong khi khách bước ra khỏi tiệm, họ nhìn tay mình và mỉm cười. Đó là phần thưởng không gì sánh bằng. Và nếu bạn là thợ mới, nhớ rằng: học kỹ thuật là nền, nhưng học lắng nghe mới là thương. Còn dụng cụ thì – tôi thành thật khuyên – hãy chọn đồ tử tế. Đôi tay khách và tay mình đều xứng đáng được chăm sóc.
Bài viết có tham khảo một số kinh nghiệm từ đồng nghiệp và sản phẩm cá nhân đã dùng. Hy vọng giúp bạn có thêm góc nhìn về nghề nail.