Chuyện Này Mà Không Kể Thì Phí: Cô Khách “Vàng Mười” Và Cái Kết Không Thể Ngờ
Bạn ơi, chuyện này mà không kể thì phí. Hồi đó tiệm nail mình mới mở được vài tháng, chưa có tiếng tăm gì, khách vắng như chùa Bà Đanh. Thế rồi một hôm, bỗng dưng có một bà khách bước vào – bà ấy diện cả cây hàng hiệu, túi xách LV, đồng hồ Rolex lấp lánh, điệu bộ như bước ra từ phim Hàn. Mình nghĩ bụng: “Trời, khách VIP tới rồi! Chắc mai mốt tiệm mình nổi tiếng quá!”
Bà ấy ngồi xuống, lấy điện thoại ra lướt, không thèm nhìn mình lấy một lần. Mình hỏi: “Chị muốn làm gì ạ?” Bà trả lời tỉnh bơ: “Làm bộ móng đẹp nhất tiệm đi em, chị không quan tâm mấy đồng bạc lẻ đâu.” Mình mừng rơn, liền lấy hết tâm huyết ra làm – nào là sơn gel cao cấp, đính đá Swarovski, vẽ hoa lá cành… tổng cộng mất hơn 3 tiếng đồng hồ. Tay mình run lên vì mệt mà vẫn cố gắng cho thật đẹp.
Khi xong, bà ấy ngắm nghía rồi gật gù: “Cũng tạm được. Bao nhiêu?” Mình nói: “Dạ 1 triệu 200 ngàn ạ.” Bà móc ví, đưa cho mình 2 tờ 500 ngàn, vẫy tay bảo thôi khỏi thối. Mình cảm ơn rối rít, mắt long lanh nhìn theo bà ấy lên xe hơi xịn rời đi. Từ hôm đó, mình mong ngóng bà ấy quay lại như mong ngóng người yêu cũ.
Một tuần sau, bà ấy tái xuất – lần này mặc đồ thể thao, đi dép lê, tay xách túi nilon. Mình hơi bất ngờ nhưng vẫn tươi cười: “Chị lại tới ạ? Lần này chị muốn làm gì?” Bà thở dài: “Chị đang bận, làm nhanh cho chị bộ móng đơn giản thôi, chị đi ăn cưới.” Mình gật đầu, làm hết tốc lực, 30 phút xong. Bà nhìn móng, mặt không cảm xúc, hỏi giá. Mình nói: “300 ngàn ạ.” Bà móc bóp, đưa 200 ngàn, nói: “Không đẹp như lần trước, thôi em lấy tạm vậy.” Mình ngớ người, nhưng nghĩ khách quen nên đành nuốt cục tức.
Lần thứ ba, bà ấy tới cùng một cô bạn, mặt mũi hớn hở khoe: “Em ơi, hôm nay chị làm bộ thật đẹp, đưa bạn sang làm cùng luôn.” Mình mừng vì có thêm khách, liền tư vấn cặp kẽ. Bà bạn kia thì dễ tính, chọn màu nude đơn giản. Còn “bà VIP” bắt đầu vung tay chỉ đạo: sơn đỏ, đính đá kim cương giả, vẽ hình rồng bay phượng múa. Mình làm gần 4 tiếng, mệt bở hơi tai. Đến lúc tính tiền, bà ấy tròn mắt: “Sao đắt thế? Lần trước chị làm có 200 ngàn mà!” Mình giải thích do móng cầu kỳ hơn, bà ấy cãi lại một hồi rồi bảo thôi tính chung với bà bạn: cả hai đưa 700 ngàn. Mình tính nhẩm: tiền móng bà bạn 200k, vậy bà VIP chỉ trả 500k cho bộ móng “rồng bay phượng múa” – lỗ vốn luôn. Mình nhịn, cắn răng cười.
Lần thứ tư, bà ấy tới một mình, ăn mặc xộc xệch, tóc tai bờm xờm. Vừa vào đã nói: “Em làm nhanh cho chị, tí chị còn đi… làm nail chỗ khác!” Mình sửng sốt: “Dạ?” Bà cười đểu: “Thì chỗ em làm ổn quá, nhưng chị thích thử mấy chỗ mới. Lần này em làm miễn phí cho chị đi, coi như quảng cáo.” Mình tức không nói nên lời, nhưng vì sợ mất khách, lại làm. Làm xong, bà đứng dậy không trả tiền, vẫy tay chào ra xe. Mình đuổi theo: “Chị ơi, còn tiền?” Bà quay lại, mắt trợn ngược: “Gì? Tao làm free cho mày quảng cáo đấy, mày còn đòi tiền?” Rồi bà phóng đi.
Mình ngồi thừ người. Hoá ra cái vẻ “Vàng mười” ngày đầu chỉ là chiêu – bà ta là dân chuyên “đi làm đẹp rồi quỵt tiền” có tiếng ở khu vực. Mình lên nhóm nail trên Facebook kể lại thì cả tá chị em đồng nghiệp chửi bới, kể tội bà ta khắp nơi. Có người còn gửi link bài báo về một phụ nữ bị khởi tố vì lừa đảo nail salon. Mình rùng mình: may mà không dây dưa thêm.
Bài học xương máu: Đừng để vẻ ngoài hào nhoáng đánh lừa. Khách VIP thật sự là người biết tôn trọng công sức của thợ, chứ không phải kẻ thích khoe mẽ rồi ăn quỵt. Từ đó, mình áp dụng quy tắc: thanh toán trước khi làm với khách lạ, hoặc ít nhất lấy cọc 50%. Cũng nhờ đó, mình còn có tiền mua sắm dụng cụ nail xịn hơn. Gần đây mình tậu được cái đèn gel UV/LED này trên Amazon AU, khô nhanh, bền màu, khách nào cũng khen. Nếu bạn đang tìm thiết bị nail chất lượng, hãy thử xem, đảm bảo không phí tiền.
Cuối cùng, nhớ nhé: trong nghề nail, ngoài tay nghề giỏi thì phải có mắt tinh đời. Không phải ai cầm túi LV cũng là đại gia, có khi cái túi ấy là hàng fake mua ngoài chợ, còn con người thật thì… ôi thôi, drama đầy ra đấy! Chia sẻ câu chuyện của bạn dưới phần bình luận nha, mình tin chắc còn nhiều chuyện “phí” hơn cả chuyện này cơ!