“Học hành tử tế rồi sao lại đi làm nail?” — câu hỏi quen thuộc mà không ít bạn trẻ Việt Nam nghe được khi quyết định theo nghề nail tại Úc. Có bạn còn bị gia đình phản đối dữ dội, bảo “nail là nghề thấp kém, không có tương lai”.
Nhưng thực tế thì sao? Hôm nay em muốn ngồi lại kể câu chuyện của chính mình và của vài người bạn — về những áp lực vô hình khi theo nghề gần như “cấm kỵ” với gia đình Việt.
Chuyện Của Tôi
Hồi mới tốt nghiệp đại học ở Việt Nam (ngành Kinh tế), em xin visa du lịch sang Úc thăm người nhà. Ở vài tháng, thấy khô máu với mấy công việc văn phòng lương thấp ở VN, em quyết định học nail. Đi học thấy thích — vừa được dùng đôi tay, vừa có kết quả ngay, vừa được nói chuyện với khách.
Nhưng khi gọi về nhà nói “con học nail rồi”, mẹ em suýt khóc. “Tao nuôi mày ăn học 4 năm đại học để mày đi làm nail hả con?” — câu đấy ám ảnh em mất mấy tháng. Ba em thì im lặng kiểu “tao thất vọng”. Nặng lắm.
Áp Lực Đến Từ Đâu?
1. Định Kiến Về Nghề Nail
Trong tâm thức của nhiều người Việt thế hệ trước, nail là nghề lao động chân tay, không có vị thế xã hội. Họ đã hy sinh rất nhiều — bán đất, vay mượn — để cho con cái đi học, mong con thành bác sĩ, kỹ sư, luật sư. Thấy con đi làm nail, họ coi đó là thất bại. Cả của mình lẫn của họ.
2. So Sánh Với Bạn Bè Cùng Trang Lứa
Bạn học đại học ở VN ra trường đi làm văn phòng, mặc áo sơ mi, ngồi máy lạnh — trong khi mình mặc áo thun, đeo khẩu trang, ngồi cúi mặt làm móng cho khách. Cảm giác “không bằng bạn” rất thật, nhất là mỗi lần check Facebook, thấy bạn bè post ảnh đi họp hành, sự kiện lung linh.
3. Gia Đình Ở Việt Nam Không Hiểu Về Úc
Họ không biết rằng một thợ nail giỏi ở Úc có thể kiếm $1,500-2,500/tuần. Nhiều hơn một nhân viên văn phòng entry-level ở Úc. Họ cũng không biết rằng thợ nail ở Úc là nghề nằm trong danh sách tay nghề được chính phủ công nhận, có thể xin visa lao động, có lộ trình lên PR rõ ràng.
Cách Vượt Qua
Không cần giải thích — hãy chứng minh
Em ngừng cố gắng giải thích cho ba mẹ hiểu “nail là nghề tốt” sau một lần bất lực. Thay vào đó, em âm thầm làm việc. Sau một năm, em gửi về nhà $15,000 AUD để ba mẹ trả nợ. Sang năm thứ hai, em mua được xe. Năm thứ ba, em mở được tiệm 2 bàn. Lúc đó, ba mẹ em tự hiểu.
Tự hào về nghề mình chọn
Em biết có bạn thấy ngại khi nói mình làm nail. Nhưng nghĩ lại — mỗi ngày em làm đẹp cho 5-10 người. Có khách khóc kể chuyện đời trong lúc làm móng. Có cô gái trẻ tự ti vì móng tay xấu, sau khi làm xong cười tươi như hoa. Nghề nào cũng có giá trị riêng.
Tìm đồng nghiệp, tìm cộng đồng
Hội nhóm thợ nail Việt trên Facebook là chỗ dựa tinh thần lớn. Đọc được bài của bao người cùng cảnh — có bạn bỏ ngành IT để theo nail, có bạn từ kỹ sư xây dựng sang nghề này vì đam mê. Thấy mình không đơn độc, tự tin hơn nhiều.
Lời Kết
Ai cũng mong muốn gia đình tự hào về mình. Nhưng cuối cùng, bạn sống cuộc đời của bạn — không phải cuộc đời mà ba mẹ mong muốn cho bạn. Nếu bạn thấy yêu thích và có tương lai với nghề nail, hãy kiên trì. Thời gian là câu trả lời tốt nhất cho mọi hoài nghi.
Nếu bạn đang ở trong hoàn cảnh đó, hãy nhắn tin hoặc comment bên dưới — tụi mình có một cộng đồng rất lớn luôn sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ. 💪