Cô Khách “Sang Chảnh” Đòi Làm Móng Miễn Phí Vì… Móng Giả Rụng Khi Đập Bàn? Chuyện Này Mà Không Kể Thì Phí!
Mở đầu: Một buổi sáng “yên bình” cho đến khi…
Bạn ơi, chuyện này mà không kể thì phí. Hôm đó trời Sài Gòn nắng như đổ lửa, mình đang ngồi lướt điện thoại chờ khách thì một chiếc xe hơi trắng muốt đỗ xịch trước tiệm. Một cô nàng bước xuống, kính mác đen, túi hiệu lủng lẳng, dáng điệu cực kỳ sang chảnh. Cả tiệm im phăng phắc, ai cũng nghĩ “wow, khách VIP tới rồi”.
Cô ả bước vào, liếc nhìn một vòng rồi oang oang: “Chị ơi, em muốn làm bộ móng đẹp nhất tiệm, tiền không thành vấn đề!”. Ôi dào, nghe câu đó là biết ngay “sóng gió” sắp ập tới rồi, nhưng mà thôi, khách là thượng đế, mình tươi cười mời ngồi.
Màn “khoe hàng” và những yêu cầu khó nhằn
Cô ả ngồi xuống, vừa lôi cả tá móng mẫu từ trong túi ra vừa kể: “Em đi Úc về, bên đó người ta làm móng đẹp lắm, nhưng mà em thích ủng hộ hàng Việt Nam. Chị làm đẹp hộ em nha!”. Nghe cũng mát lòng mát dạ, nhưng mà cô ả bắt đầu “bóc phốt” hết tiệm này đến tiệm kia: chỗ này làm dơ, chỗ kia làm chậm, chỗ nọ dùng hàng rẻ tiền… Nói chung là trên đời chỉ có mình cô ả là sành điệu, còn tụi mình chỉ là “đám thợ tỉnh lẻ”.
Đỉnh cao là khi cô ả chê bộ móng đang xài: “Em mới làm ở một tiệm gần đây có 2 triệu mà nó bung chỉ sau một tuần. Xàm xí hết sức!”. Mình cười trừ, nghĩ thầm: “2 triệu mà đòi xài cả tháng thì chắc phải đóng keo con voi quá”. Nhưng nghĩ vậy thôi, chứ không dám nói ra.
Cao trào: Cú “đập bàn” thần thánh
Sau hơn 3 tiếng tỉ mẩn, bộ móng cũng hoàn thành. Đẹp lung linh, ai nhìn cũng khen. Cô ả đứng dậy, ngắm nghía, gật gù ra vẻ hài lòng. Nhưng rồi… tự dưng cô ả quay qua hỏi mình: “Chị ơi, nếu mà móng rụng thì tiệm có bảo hành không?”. Mình bảo: “Tụi em bảo hành 1 tuần băng keo và keo, lỗi kỹ thuật gì tụi em làm lại nha em”.
Cô ả nghe vậy, bỗng dưng mặt biến sắc. Rồi không nói không rằng, cô ả giơ tay lên, dùng hết sức đập “bốp” một cái thật mạnh xuống bàn. “Bốp” cái, hai cái móng giả rụng ra, lăn lông lốc trên sàn. Cả tiệm đơ như phỗng. Cô ả la toáng lên: “Thấy chưa! Mới có vài phút mà nó rụng rồi! Chất lượng gì đâu không! Đền đi! Làm lại đi! Miễn phí nha!”.
Mình – lúc đó còn đang cầm cây kềm – nhìn cô ả, rồi nhìn cái bàn, rồi nhìn mấy cái móng rụng. Cả đời làm nghề chưa thấy ai đi “test” móng bằng cách đập bàn như vậy. Éo le nhất là cái mặt cô ả vẫn tỉnh bơ, kiểu như “tao đang có lý, tụi mày phải đền”.
Plot twist: Hóa ra cô ả là “thợ săn” hàng miễn phí
May quá, trong tiệm hôm đó có một chị khách quen ngồi chờ bạn. Chị ấy nhìn một hồi rồi nói nhỏ: “Em ơi, con nhỏ đó tao biết. Nó chuyên đi ăn vạ các tiệm nail để đòi làm miễn phí đó. Hồi tuần trước tao thấy nó cũng làm một tiệm ở quận 7, cũng kêu ca rồi chửi um lên đòi bồi thường”.
Lúc đó mình mới vỡ lẽ. Thảo nào cô ả chê hết tiệm này đến tiệm kia, hóa ra là “bài tủ” để dằn mặt chủ tiệm, tạo áp lực tinh thần. Còn vụ đập bàn là “kỹ thuật” để tạo bằng chứng cho việc móng dễ rụng. Mình đứng hình mất mấy giây vì… bái phục sự liều lĩnh và xảo quyệt của cô ả luôn.
Đỉnh điểm của drama: Cuộc đối chất căng não
Mình hít sâu một hơi, giữ bình tĩnh. Mình nói: “Em ơi, chị đã làm nail 10 năm nay, chưa thấy ai mà yêu cầu được cái móng của mình lại tự nhiên đập bàn để nó rụng. Cái bàn này cứng lắm, em đập vậy thì móng làm bằng sắt nó cũng rụng chứ đừng nói là móng thật. Lỗi này là do em cố tình, không phải lỗi kỹ thuật của tiệm”.
Cô ả cứng họng, nhưng vẫn cố gân cổ cãi: “Tại móng của chị yếu, dán keo dở! Em không có lỗi! Chị không làm lại thì em phá tiệm!”. Mình cười nhẹ, lấy điện thoại ra, nói: “Được, vậy chị gọi công an tới giải quyết nha. Trong tiệm có camera hành lang, ghi lại hết từ đầu tới cuối, bao gồm cả pha em đập bàn. Mình nhờ công an xem ai sai ai đúng”.
Vừa nhắc tới “công an” tự dưng mặt cô ả tái xanh. Cô ả đứng hình hai giây, rồi lật đật quơ tay: “Thôi thôi, em bận rồi, không chấp! Tiệm chị dở quá, em đi đây!”. Nói rồi vơ vội cái túi, vùng chạy thẳng ra xe, leo lên nổ máy phóng mất hút. Không thèm trả tiền luôn!
Cả tiệm cười ồ. Buồn cười nhất là lúc cô ả phóng xe đi, mình vẫn còn kịp nói với theo: “Em ơi, em quên mấy cái móng giả dưới sàn kìa!”. Không biết có nghe thấy không, nhưng mà mất hút thật.
Bài học rút ra (và một chút “quảng cáo” nhẹ nhàng)
Câu chuyện tưởng đùa mà lại thật, bạn ạ. Làm nghề dịch vụ, nhất là nail, đôi khi gặp đủ loại khách: khách sang chảnh, khách dễ thương, và cả khách “nhiều chiêu” như cô nàng này. Cái gì cũng có thể xảy ra. Nhưng mà bạn biết không, sau vụ đó mình rút ra vài bài học “xương máu”:
- Luôn giữ camera trong tiệm. Một đoạn clip nhỏ có thể là vũ khí tốt nhất để bảo vệ mình khi có “drama”.
- Đừng sợ “khách VIP”. Khách càng khoe mẽ sang chảnh, càng có thể là “khách khó nhằn”. Cẩn thận từ đầu.
- Học cách nói “không” lịch sự nhưng dứt khoát. Ai sai thì phải chịu, đừng vì mất lòng mà “làm hòa” rồi lại thiệt thân.
- Đầu tư đồ nghề chất lượng. Móng giả, keo dán, bột… cái nào cũng phải chuẩn. Nếu mà gặp khách “test” kiểu đập bàn thì còn có bằng chứng mà cãi. Nhân tiện, mình mới sắm một món đồ chơi mới để đời: bộ dụng cụ làm móng chuyên nghiệp trên Amazon AU – xài đã cực, khách khen hết lời, mà quan trọng là đồ chuẩn nên đỡ phải đau đầu với mấy vụ “bảo hành” kiểu này.
Nói thiệt, cái nghề nail này cực lắm bạn ơi. Không chỉ là tỉa, dũa, sơn, vẽ. Còn là cả một nghệ thuật “đối nhân xử thế” và… “đối phó với những tình huống dở khóc dở cười”.
Kết: Hãy luôn tỉnh táo và vui vẻ nhé!
Từ hôm đó, cứ mỗi lần có khách lạ vào tiệm mà ăn mặc “sang chảnh” quá, mình lại nhìn nhau cười với mấy chị em: “Ê, có khi lại đập bàn như bà kia không đó?”. Nhưng mà thôi, biết người biết ta, mình cứ chuẩn bị tinh thần và trang bị kiến thức, kỹ năng thật tốt. Còn chuyện “bão táp” thì đời nào cũng ghé thăm, chỉ cần mình không hoảng là được.
Còn bạn? Bạn đã bao giờ gặp tình huống nào “drama hơn cả phim” ở tiệm nail chưa? Kể mình nghe với nhé! Hoặc nếu chưa, mà muốn “tậu” một bộ đồ nghề chất như em này để phòng thân, thì cũng đừng ngại ngần nha. Đầu tư một lần, đỡ drama cả đời!
Bài viết là trải nghiệm thực tế (đã được “mã hóa” để tránh nhận dạng) của một chủ tiệm nail đã có 10 năm kinh nghiệm. Hy vọng bạn thấy vui và rút ra được gì đó cho mình. Good vibes only!